E learning trong mắt người học

Nếu thế kỷ 20 chứng kiến những đột phá trong phát triển công nghệ thông tin như một thành tựu khoa học ứng dụng, thì thế kỷ 21 lại chứng kiến sự phát triển tột bậc của công nghệ ấy qua sự hóa thân vào vai trò một công cụ đắc lực cho phát triển con người. Đào tạo trực tuyến ra đời như một cuộc cách mạng về dạy và học của thế kỷ 21. Nhờ có những giải pháp tiên tiến của công nghệ để người dạy có thể thiết kế được những
phương tiện truyền tải kiến thức và kỹ năng một cách hữu hiệu nhất tới người học, ngày nay người học có thể ngồi ở bất cứ đâu vào bất cứ lúc nào để… “đến trường” mà vẫn đạt được hiệu quả học tập tốt nhất.
Tuy nhiên, ở Việt Nam dịch vụ đào tạo trực tuyến mới chỉ nở rộ chưa lâu. Xuất hiện đầu tiên ở khoa Công nghệ Thông tin Đại học Mở Hà Nội vào năm 2001, lúc đó nội dung đào tạo trực tuyến mới chỉ giới hạn ở lĩnh vực công nghệ thông tin và dành cho những người “sành công nghệ”. Một số trường đại học khác cũng triển khai giải pháp đào tạo trực tuyến, nhưng mới chỉ dừng lại ở mức độ hạn chế. Đến tháng 11/2004, ngành giáo dục ra mắt cổng e-learning chính thức tại địa chỉ http://el.edu.net.vn do Cục tin học Bộ Giáo dục Đào tạo tự thiết kế trên công nghệ Web Conferencing, sử dụng mã nguồn mở. Đến nay đã 10 năm kể từ khi người học Việt Nam lần đầu ứng dụng e-learning tại đất nước mình, việc học trực tuyến đã dần trở thành thói quen của một thế hệ người Việt Nam, bất kể đó là học sinh, sinh viên hay là người đang đi làm. Với xu hướng chuyên môn hóa và sử dụng nhiều dịch vụ thuê ngoài chuyên nghiệp cùng với quan điểm tối ưu hóa chi phí đào tạo của doanh nghiệp, các chương trình đào tạo trực tuyến được thiết kế cá thể hóa cho doanh
nghiệp sẽ có chỗ đứng tốt. Riêng trong năm 2009, số lượng các doanh nghiệp có quy mô nhân sự lớn tự triển khai hình thức đào tạo trực tuyến nội bộ đã tăng lên đáng kể, đi đầu là các ngân hàng. Bên cạnh việc mua sản phẩm đào tạo trực tuyến “sẵn có trên giá hàng”, các doanh nghiệp Việt nam sẽ đi theo xu hướng thực hiện đào tạo kết hợp (blended training) cho các nội dung đào tạo đặc thù. Thực tế ở các doanh nghiệp đa quốc gia hoạt động dựa trên nền tảng tri thức và có thương hiệu lớn như BP, Deloitte, HSBC, v.v. cho
thấy họ sử dụng hết sức hiệu quả các sản phẩm đào tạo trực tuyến cũng như sản phẩm kết hợp trực tuyến và trực tiếp. Theo ý kiến của một vị lãnh đạo doanh nghiệp ngành ngân hàng, học trực tiếp được kết hợp với thực hành trực tuyến sẽ giúp cho việc tăng cường năng lực nhân viên một cách bền vững với chi phí thấp hơn, đồng thời phát triển được văn hóa doanh nghiệp có định hướng. Những ý kiến trên đây cho thấy, những sản phẩm đáp ứng được hai xu hướng nêu trên của doanh nghiệp sẽ giúp Chương trình đào tạo quản lý trực tuyến OMT đem lại lợi ích khác biệt cho người học. Đó chính là con
đường giúp thương hiệu OMT đồng hành bền lâu với thành công của doanh nghiệp trong phát triển năng lực con người.

theo http://omt.vn

Làm thế nào để bạn trở thành một Freelancer thành công

Làm thế nào để bạn trở thành một Freelancer thành công? Sau đây là một số phẩm chất mà một Freelancer cần có:
• Kinh nghiệm(Experience): Tất nhiên rồi, bạn cần phải có kinh nghiệm trong lĩnh vực mà ban muốn tham gia. Đây là công việc bạn thực sự bắt tay vào làm do vậy khách hàng sẽ dễ dàng nhận ra bạn là người có kỹ năng hay không. Bạn tỏ ra là người có kinh nghiệm, bạn sẽ dễ thuận lợi khi tìm đối tác.
• Tin cậy(Reliability): Trong bất cứ lĩnh vực kinh doanh nào, sự hài lòng của khách hàng sẽ mang lại lợi nhuận to lớn cho bạn. Điều này bao gồm sự đúng hẹn của bạn, và những giao tiếp của bạn với khách hàng. Hãy giữ liên lạc và cho họ thấy bạn đang làm việc cho họ.
• Duy trì sự tập trung(Staying focused): Làm việc tự do bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào bạn muốn đó là một thách thức rất lớn. Bạn phải biết tổ chức và kỷ luật nghiêm ngặt đối với bản thân. Điều đó có nghĩa là bạn phải biết tự quản lý chính bạn. làm được điều này bước đầu bạn đã thành công trên con đường trở thành một freelancer.
• Khả năng tìm hiểu nhanh (Ability learning fast): Bạn được thuê làm một vài việc gì đó cho một ông chủ mà không có các quyền lợi như là một nhân viên, tất cả đó là outsourcing. Bạn cần phải nhanh chóng hiểu được yêu cầu của khách hàng và nhanh chóng đáp ừng mong đợi của khách hàng. Vì vậy kỹ năng này không thể thiểu đối với một Freelancer.
• Năng động (Flexibility): Bạn luôn phải thay đổi theo ý của khách hàng. Khách hàng trả tiền cho bạn để làm việc này. Nếu không bạn hãy yêu cầu họ.
• Tổ chức (Orgnization): Freelancer luôn phải biết tổ chức công việc hợp lý, vì một lúc họ có thể phải quan tâm đến nhiều khách hàng. Vì vậy để làm tốt họ phải tổ chức được thật tốt công việc.
• Tự nỗ lực (Self movitation): Luôn nỗ lực không ngừng, tự nâng cao kinh nghiệm cũng như kỹ năng về lĩnh vực mà Freelancer tham gia.
• Kiên trì và bền bỉ(Persistence): Bạn luôn phải kiên trì bền bỉ, luôn luôn nỗ lực làm khách hàng hài lòng.
• Chuyên nghiệp: (professionalism)
• Có thể nói “Không” (Being able say “No”) và cũng chấp nhận không.
• Tin tưởng(Confident): Những thành công của freelancer là sự tự tin của bản thân, đáp ững được các yêu cầu khó khăn nhất của khách hàng.

Mike Vu.

Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời… Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu). Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”. Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật. Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng… Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ. Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để… trông tôi. Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn… 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu… mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe… Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo – 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách… lôi thôi như dân tị nạn. Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội! Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”. Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề… vì sao nói nhỏ. Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng. Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi: Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ. Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên. Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo. Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi… chui về lồng. Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…

Chào ông,

Thế mới biết:

Vợ con là cái lồng son

Đường vào thì có, đường ra không còn

Sưu tầm bởi Vo Danh

Vo^ de^`

Chào các bạn,

Tôi thực sự  chưa biết đặt tên cho bài viết này như thế nào. Đã lâu lắm rồi không có thời gian để post bài viết lên blog nữa. Hôm nay là bài viết đầu tiên của năm 2009, tôi chia sẻ với các bạn một người đầy nghị lực sống.

Chúng ta sẽ làm gì, khi chúng ta vấp ngã? chúng ta thật may mắn thay khi chúng ta là một người bình thường, vậy tại sao nhiều lúc, chúng ta không quí trọng bản thân chúng ta.

Khi các bạn xem xong đoạn video các bạn sẽ thấy, cuộc sống đang có của chúng ta đang có tuyệt như thế nào.

Đừng bao giờ từ bỏ cuộc sống này, cho dù có khó khăn đến đâu. Đơn giản vì còn nhiều người bất hạnh hơn chúng ta, nhưng họ vẫn nỗ lực làm cho cuộc sống được tươi vui.

Canh bạc cuộc đời

Không phi vô c Đào Duy Anh trong “Vit Nam văn hóa s cương” đã nói rng máu c bc là mt trong nhng đc tính tiêu biu ca dân tc. Trong đi người mi dân Vit ai chng mt vài ln đánh bc, có nhng người đánh bc thành nghip và mt s tht phũ phàng hơn là vi nhiu người cuc đi là mt canh bc ln mà đôi khi chính h không hình dung được ri ro có th gp.

Xin không bàn đến nhng vic bài bc thường tình nhng ngày l tết hay nhng lúc nhàn ri hay lôi nhau ra sát pht. Cũng xin không bàn đến các quan chc xã đánh bc nhim s b đưa lên mt báo. Và cũng xin không bàn đến các ông tng n tng kia tham gia đánh bc hàng triu đô. Mà nhng dòng tâm s này ch mong nói đến mt canh bc cuc đi vi bn tính ca người Vit.

Cái máu c bc đã ăn sâu vào mi người dân Vit đến mc đôi khi h không còn nhn ra điu đó. Nó ngm vào tng suy nghĩ cu mong nhng hnh phúc bt ng mà không cn phi vt v bon chen. Phi chăng nó bt ngun t cuc sng quá khó khăn không thy li thoát, có l không phi! Hay đy là vì mc đích gii trí đơn thun, cũng không hn là như thế. Ch biết rng, nhng lĩnh vc như là th trường chng khoán, bt đng sn được mi người hào hng xông vào vi t “chơi”. H đ xô nhau vào “chơi”, t người giàu đến không giàu lm và chơi bng vn ca mình cũng như vay mượn. Hình nh chăm chú theo dõi biến đng và nhng li bàn kháo nhau ging ht như dòng người ào t vào các sòng bc đ rt ít người bước ra mt cách đc ý. Tt c tưởng chng như git được nhanh chóng tin ca thiên h. Ri các làn sóng bán hàng đa cp cũng nhanh chóng thu hút được nhng người dân Vit máu me làm giàu nhanh chóng. Tt c như mt canh bc, vi s tin đu tư ít i, ai cũng sn sàng bước vào vi gic mơ hng đ ri đa s phi tht vng và tr giá.

Tưởng rng nhng người ít hc mi ham mê nhng canh bc, nhưng không nhng người tham gia vào canh bc này thc s li là nhng người được gi là có tri thc. Các ông b, bà m sn sàng b tin gp hàng chc đến hàng trăm ln s tin lương s được nhn cho con cái mình có vic làm. Nhng người “thc thi” sn sàng b ra s tin khng l chy cht vào nhng v trí vi mc lương bèo bt. Ti sao vy? H đang mun tham gia vào mt trò chơi, mt canh bc ca cuc đi. H dn thân vào nhng ch chưa hn đã thích hp vi mình, đu tư khon tin khng l vi hy vng đến lượt mình s li thu tin ca người khác. Người ta thường kháo nhau rng, cnh sát giao thông mun được đng đường không phi là đơn gin. Mt s tin ln đã được lo lót và đến lượt h bt chp liêm s, danh d bòn mót tng đng vt v ca cánh lái xe. Giáo viên vn là mt ngh cao quý nhưng cũng không tránh được thm cnh ca canh bc. Đ có được mt chân ging viên mt trường danh tiếng có nghĩa đi đôi vi đ dày ca tp giy người ta gi trng trn ra là tin ch không phi bng cp hay danh tiếng. Người ta có th d dàng nhn ra các lãnh đo mt trường cp 3 vi vu đi làm bng xe con như nhng thương gia hng nht. Nhng cái oai, cái v hào nhoáng bên ngoài này đã được xây đp t bòn rút ca nhiu thế h giáo viên, hc sinh. Đến lượt mình, các giáo viên vi đng lương thc tế ít i li phi gng mình va kiếm sng, va tr li món n đã phi đu tư ban đu. H đã tham gia vào mt canh bc mt cách vô thc mà không biết. Nhng b mt lnh lùng, ging gt gng cáu knh và đôi khi là chi bi có th d thy nơi người ta đáng được an tĩnh như bnh vin. Ti đó, có nhng viên chc t cho mình cái quyn được cao ging vi người khác ch vì người đó đang nh ly mình. Thc tế rng nhng người đáng an dưỡng và b gt gng kia li đang tr tin và nuôi sng nhng người gt gng h bng nhng cách trc tiếp thô thin sau t phong bì hay gián tiếp qua bnh vin. Và mt thc tế phũ phàng rng, đ có được mt chân trong mt bnh vin “ngon” thì s tin chi ra cũng phi rt “ngon”. Như vy h là nhng người trước hết là đáng trách nhưng cũng là nhng nn nhân ca canh bc cuc đi mà h tham d. Vì mong mun có cuc sng đy đ hơn v mt vt cht, h cùng nhau bán r lương tâm và ngang nhiên như là mt s hin nhiên ca xã hi hin ti. Trong các cuc đu thu, người ta thán phc nhng ai dám “chơi”, càng dám “chơi” càng chng t mt bn lĩnh ca nhng tâm hn Vit đang đánh bc vi cuc đi. “Chơi” đây đng nghĩa vi “chi”, người “dám chơi” là người dám chi, dám “li qu” mnh tay hơn mà vn hp thc hóa được tt c chng t và bt mt được công lun. Người ta cũng thán phc nhau gii tài biến báo và hp lý hóa các th tc lt léo. Mi khi lương tâm vn hi thì mt cách nh nhàng “cái cơ chế nó thế“, vâng, trăm s ti cái “cơ chế“, mt cách đ ti tài tình hp lý cũng như cách đây chưa lâu người ta đ ti cho “lch s“. Không gì d bng đ ti cho cái mà chng th nào thanh minh, “lch s“, “cơ chế” chng bao gi biết cãi li mà ch im lng nhn bao nhiêu th ti li người ta đang trút lên đu mình.

Mt nim đau nhc nhi mà mi người hàng ngày đi mt không cách gii quyết, mi người đu phi gm nhm nó đ ri lúc nào đó li chà xát lên ni đau ca người khác đ thy mình có v trí mt chút, có oai mt chút, mt chút h lòng đ quên đi nhng khó khăn hin ti. Ti sao chúng ta li c phi đay nghiến, hành h nhau trong cuc sng đã đy ry khó khăn? Ti sao nhng người Vit li ham mê trong canh bc cuc đi ca chính mình. Hình nh các tiếp viên nam n hàng không Vit Nam l m bê đ các loi m phm ti sân bay Frankfurt đ kiếm thêm thu nhp, giáo viên thu tng đng khó nhc ca sinh viên, các y tá thu tng chc ngàn ca bnh nhân mong được nh nhàng khi đi x, hay cnh sát giao thông phc kích tng đng ca cánh lái xe như nhng ni đau cu xé lòng ca nhng người chưa vô cm.

Nhưng có mt s tht là khi phi sng trong nhng ni đau thì con người ta cũng tr nên chai sn, tàn nhn hơn. H cũng sn sàng gây nhng ni đau cho người khác mà không cn áy náy và suy nghĩ. Đi là thế!

Theo http://www.minhbien.org

The Salty Coffee.

He met her on a party, she was so outstanding, many guys chasing after her, while he was so normal, nobody paid attention to him. At the end of the party, he invited her to have coffee with him. She was surprised, but as he was polite, she promised. They sat in a nice coffee shop, he was too nervous to say anything, She felt uncomfortable, she thought, “please, let me back home”.

Suddenly he asked the waiter: would you please give me some salt? I’d like to put it in my coffee. Everybody stared at him, so strange! His face turned red, but still, he put the salt in his coffee and drank it.She asked him curiously: why you have this hobby? He replied: when I was a little boy, I was living near the sea, I liked playing in the sea, I could feel the taste of the sea, salty and bite, just like the taste of the salty coffee. Now every time I have the salty coffee, I always think of my childhood, think of my hometown, I miss my hometown so much, I miss my parents who are still living there. While saying that, tears filled his eyes. She was deeply touched. That’s his true feeling, from the bottom of his heart.A man who can tell out his homesick, he must be a man who loves home, cares about home, has responsibility of home. Then she also started to speak, spoke about her faraway hometown, her childhood, her family.

That was a really nice talk, also a beautiful beginning of their story.

They continued to date. She found actually he was a man who meets all her demands: he had tolerance, was kind hearted, warm, careful…he was such a good person but she almost missed him! Thanks to his salty coffee! Then the story was just like every beautiful love story: the princess married to the prince, then they were living the happy life… And, every time she made coffee for him, she put some salt in the coffee as she knew that’s the way he liked it.

After 40 years, he passed away, left her a letter which said: “My dearest, please forgive me, forgive my whole life lie. This was the only lie I said to you—-the salty coffee. Remember the first time we dated? I was so nervous at that time, actually I wanted some sugar, but I said salt. It was hard for me to change so I just went ahead. I never thought that could be the start of our communication! I tried to tell you the truth many times in my life, but I was too afraid to do that, as I have promised not to lie to you for anything. Now I’m dying, I afraid of nothing so I tell you the truth: I don’t like the salty coffee, what a strange bad taste. But I have the salty coffee for my whole life since I knew you, I never feel sorry for anything I do for you. Having you with me is my biggest happiness for my whole life. If I can live for the second time, I still want to know you and have you for my whole life, even though I have to drink the salty coffee again.” Her tears made the letter totally wet. Someday, someone asked her: what’s the taste of salty coffee? It’s sweet. She replied.

SOMETIMES YOU FEEL YOU KNOW THE PERSON MORE THAN ANYBODY ELSE… BUT ONLY TO REALISE THAT YOUR OPINION ABOUT THE PERSON WERE NOT AS YOU DESCRIBED. JUST LIKE THE INCIDENT OF THE SALTY COFFEE… LOVE MORE AND HATE LESSER… CAUSE’ SOMETIMES SALT TASTES BETTER THAN SUGAR..

Những bài học từ thất bại

Trong năm 2006, mới chỉ cách đây có vài ngày thôi, nhưng tôi chưa hề thành công trong lĩnh vực gì. Với công việc, với tình yêu, và cả những thứ đáng quí khác nữa. Tôi luôn là người thất bại. Một năm với biết bao nhiêu kế hoạch, dự tính nhưng đều thất bại.

Tôi thực sự ghen tị với bạn tôi, nó thành công rồi, nó chẳng có thời gian dành cho tôi nữa. Và cả một người tôi mới quen nữa, bạn ấy cũng bắt đầu có bạn rồi, có lẽ một lúc nào đó rồi tôi lại mất, mất đi một người bạn nữa.

Tôi hi vọng rằng trong năm mới năm 2007 tôi sẽ có được nhiều thành công. Nhưng thất bại là gì, thành công là gì? còn các bạn, các bạn đã thành công chưa, đã thất bại chưa. Chúc các bạn luôn thành công trong năm mới năm 2007.

Thất bại không có nghĩa là tôi không có khả năng, mà là tôi chưa thành công.

Thất bại không có nghĩa là tôi chẳng làm được gì, mà là tôi đã học thêm một điều gì đó.

Thất bại không có nghĩa tôi chịu ô nhục, mà là tôi đã dám đương đầu.

Thất bại không có nghĩa tôi chẳng có việc, mà là tôi có việc cần làm theo hướng khác.

Thất bại không có nghĩa la tôi thấp kém, mà là tôi không hoàn hảo.

Thất bại không có nghĩa tôi hoang phí cuộc đời mình, mà là lý do để tôi bắt đầu lại.

Thất bại không có nghĩa tôi nên chối bỏ, mà là tôi phải nổ lực nhiều hơn.

Thất bại không có nghĩa tôi sẽ chẳng bao giờ thành công, mà là tôi cần đến sự rèn luyện nhiều hơn nữa.

Thất bại không có nghĩa chúng ta phải ruồng bỏ bản thân, mà là chúng ta cần một ý tưởng tốt đẹp hơn.

Vậy khi chúng ta … lỡ thất bại thì chúng ta biết phải làm gì phải không nào?