Những kinh nghiệm khi phỏng vấn xin việc

Kinh nghiệm phỏng vấn khi đi xin việc làm

1. Bạn hãy giới thiệu về bản thân mình

Đây là câu hỏi kinh điển và cực kỳ quen thuộc. Câu hỏi này thường mở đầu cho cuộc phỏng vấn. Hãy nắm ngay cơ hội này để giới thiệu về những khả năng, thói quen tốt trong nghề nghiệp của bạn… Hãy tập trung hướng câu nói của bạn vào công việc và những việc liên quan đến nghề nghiệp. Đừng làm mất thời gian của nhà tuyển dụng bằng cách dài dòng “tôi năm nay X tuổi, sinh ra tại tỉnh Y, tốt nghiệp trường đại học Z…”. Những thông tin này đã có trong C.V của bạn.
2. Tại sao bạn nghỉ việc ở công ty cũ? (Tại sao bạn muốn bỏ công việc hiện tại?)

Hãy cẩn thận. Đừng xem đây là cơ hội để kể tội sếp cũ. Và cũng đừng trả lời đại loại “Tôi cần một công việc nhiều tiền hơn”. Câu trả lời lý tưởng trong trường hợp này là: “Tôi muốn tìm kiếm thêm cơ hội phát triển nghề nghiệp của mình”.
3. Điểm mạnh của bạn là gì?

Hãy chỉ ra những điểm tích cực của bạn có liên quan đến công việc bạn muốn xin vào. Đó có thể là những điểm tốt thuộc về chuyên môn hoặc tính cách.
4. Điểm yếu của bạn là gì?

Mỗi người đều có điểm yếu. Vì thế, đừng dành quá nhiều thời gian để nói về điểm yếu của mình, nhất là những điểm yếu có liên quan đến công việc. Tốt nhất là bạn nên nói về 1 hoặc 2 điểm yếu vô hại với công việc. Kiểu như “Tôi có tính hơi quá cẩn thận. Làm việc gì cũng phải chi li, kỹ lưỡng”. Với mỗi điểm yếu mà bạn kể ra, hãy cho nhà tuyển dụng thấy luôn là bạn đã có sẵn điểm mạnh để khắc phục điểm yếu đó. Kiểu như là: “Tính tôi quá cẩn thận. Vì thế, tôi làm việc hơi chậm. Nhưng bù lại, tôi rất nhiệt tình làm thêm giờ, và chăm chỉ”.
5. Bạn biết gì về công ty của chúng tôi?

Để trả lời câu hỏi này, không còn cách nào khác là bạn phải tìm hiểu kỹ lưỡng về công ty trước khi đi phỏng vấn.
6. Tại sao bạn muốn làm việc ở đây?

Cũng giống như ý trên, bạn phải tìm hiểu kỹ về công ty và đưa ra những lý do cụ thể và thuyết phục. Tránh đưa ra những câu trả lời chung chung kiểu “Vì tôi biết công ty của quý vị là một công ty lớn”. Hãy giải thích cụ thể vì sao bạn muốn làm việc cho một công ty lớn: vì bạn muốn được làm việc trong một môi trường chuyên nghiệp, vì bạn muốn được nâng cao chuyên môn, vì bạn muốn được thử sức mình với những dự án lớn ở một công ty lớn…
7. Tại sao chúng tôi nên nhận bạn vào vị trí tuyển dụng?
Nêu rõ những đặc điểm tích cực của bạn phù hợp với vị trí này (chuyên môn, tính cách, thái độ…) và những kinh nghiệm quý báu mà bạn từng có thông qua công việc cũ. Đừng quên dẫn thêm lời khen ngợi của sếp cũ dành cho bạn (nếu có).
8. Trong công việc cũ, bạn đã từng có thành tích gì?

Hãy nói về 2-3 dự án thành công mà bạn từng đảm nhận. Bạn có thể nói cụ thể luôn là thông qua những dự án thành công ấy mà bạn đã được thưởng hoặc tăng lương như thế nào. Chú ý: bạn nên chọn những dự án thành công về chất lượng hơn là nói về những dự án mà bạn đã kiếm được kha khá tiền thưởng.
9. Điều gì là động lực giúp bạn hăng say làm việc?

Lẽ thường, bạn sẽ nghĩ đến tiền thưởng, tăng lương, các quyền lợi khác mà công ty dành cho bạn… sẽ thúc đẩy bạn cố gắng làm việc. Tuy nhiên, hãy nói về thành quả đạt được trong công việc và niềm vui của bạn khi vượt qua một thử thách. Đó mới chính là động lực… trong sáng để giúp bạn tạo được ấn tượng với nhà tuyển dụng.
10. Bạn thích làm việc trong môi trường nào nhất?
Bạn đang muốn xin vào vị trí nào, hãy hướng câu trả lời đến những điều kiện làm việc liên quan đến vị trí đó. Ví dụ: Nếu vị trí tuyển dụng thiên về nghiên cứu và làm việc một mình, hãy trả lời rằng bạn hoàn toàn có thể làm việc theo nhóm, nhưng bạn thích làm việc độc lập hơn. Còn nếu vị trí bạn mong muốn được nhận vào là thường xuyên đảm nhận và hoàn thành những dự án, hãy khảng khái khẳng định rằng bạn thích làm việc tập thể, và thế mạnh của bạn là có tinh thần cộng tác rất cao.
11. Tại sao bạn lại muốn công việc này?
Câu trả lời phải cụ thể dựa vào những tiêu chí tuyển dụng của công việc. Tránh đưa ra câu trả lời nguy hiểm kiểu “Tôi đang cần một việc làm”. Hãy cho nhà tuyển dụng thấy rằng bạn thấy được những khó khăn và thuận lợi của công việc này, và bạn thích khám phá chính mình thông qua những thử thách ấy.
12. Khi bị stress vì công việc, làm thế nào để bạn có thể vượt qua những áp lực này?
Tập luyện thể thao, đọc sách, xem truyện cười, vui chơi cùng bạn bè, xách xe vi vu đâu có một lúc rồi quay về công việc… được xem là câu trả lời khôn ngoan. Tuy nhiên, bạn cần biết rằng thực ra, nhà tuyển dụng có thể biết được cách bạn sẽ xử lý stress thế nào vì trong buổi phỏng vấn, ít nhiều bạn đã bị stress với những câu hỏi của nhà tuyển dụng. Vì thế, cách tốt nhất khi trả lời phỏng vấn là hãy bình tĩnh, trả lời rành rọt, cẩn thận. Không nên để nhà tuyển dụng thấy được bạn “toát mồ hôi hột” vì những câu hỏi hóc búa của họ.
13. Thử hình dung 5 (10) năm nữa, bạn đang ở đâu nhỉ?
Hãy giải thích cho nhà tuyển dụng thấy rằng vị trí mà bạn đang dự tuyển nằm trong kế hoạch thăng tiến nghề nghiệp của bạn trong tương lai. Nhà tuyển dụng sẽ cảm thấy hứng thú hơn nếu họ biết được rằng trong quá trình phấn đấu để đạt được những mục tiêu ấy, bạn cũng đóng góp kha khá vào lợi ích chung của công ty. Một vị trí cao hơn hoàn toàn có thể là mục tiêu phấn đấu của bạn trong tương lai.
Theo VNW

Công sở Hà Nội không được để điều hòa dưới 25 độ

Các công sở sử dụng máy điều hòa chỉ được phép để ở chế độ làm mát từ 25 độ C trở lên. Máy phải được tắt trước khi hết giờ làm việc 30 phút hoặc khi phòng không có người làm việc.

Đây là chỉ thị về sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả ở Hà Nội, vừa được Phó chủ tịch UBND thành phố Phí Thái Bình ban hành.

Chỉ thị nêu rõ, đối với cơ quan, công sở sử dụng vốn ngân sách, khi thay thế hoặc lắp đặt mới, phải sử dụng bóng đèn compact hoặc đèn huỳnh quang tiết kiệm điện. Đối với đèn chiếu sáng đô thị, phải thực hiện nghiêm ngặt chế độ đóng, ngắt điện theo mùa (đông và hè) và vận hành hệ thống hợp lý.

Chỉ thị cũng giao đích danh Sở Công nghiệp phải thực hiện kiểm tra và xử lý kịp thời các trường hợp không thực hiện biện pháp tiết kiệm khi sử dụng điện.

(Theo Thanh Niên)

Khi Phái đẹp cuồng nhiệt với múa

Mới du nhập vào Việt Nam, múa bụng Ả Rập đang thu hút phái đẹp Hà Nội tham gia tập luyện. Những vũ điệu uyển chuyển, gợi cảm trong âm thanh quyến rũ của chuyện thần thoại xứ Ba Tư. VnExpress ghi lại những hình ảnh trong một buổi học tại khách sạn Sheraton.

Hàng trăm học viên đứng chật kín phòng tập khách sạn Sheraton.

 

Khởi động.

Hai giảng viên người nước ngoài

Hệ thống âm thanh phụ trợ.

 

 Bước đầu ngượng nghịu

Quen dần với những động tác lạ.

Cô giáo nhiệt tình.

Học viên cũng bắt đầu tăng tốc

 

Nụ cười tươi tắn của học viên

Cổ động viên Việt Nam ào ạt sang Thái lam gi?

Hai ngày nay điện thoại nhiều hãng lữ hành liên tục reo bởi khách hàng đặt tour đi Thái Lan. Các tuyến bay đến xứ sở chùa Vàng hầu như không còn chỗ trống trước “cơn bão” của các cổ động viên cuồng nhiệt.

Sáng nay, Công ty cổ phần du lịch Việt Nam ở Hà Nội đã quyết định khóa sổ tour Thái Lan khởi hành trong thời gian từ 19 đến 21/7. Mặc dù lượng khách hàng tăng theo từng giờ nhưng đơn vị này chỉ có thể đáp ứng được hơn 100 “thượng đế” đăng ký sớm. Trận tứ kết Việt Nam – Iraq diễn ra 21//7 tại sân Rajamangala (Bang kok).

Sắc đỏ sẽ tràn ngập khán đài sân Rajamangala. Ảnh: Hoàng Hà

“Từ hôm qua, số lượng khách đăng ký tour Thái Lan tăng đột biến, nhân viên chúng tôi mệt nhoài vì phải trả lời hàng trăm khách hàng trực tiếp đến công ty hoặc gọi điện thoại. Do lượng vé máy bay và dịch vụ có hạn, chúng tôi chỉ có thể đáp ứng nhu cầu của một số cổ động viên”, bà Nguyễn Kim Thanh, Trưởng phòng thị trường công ty này cho biết.

Dự kiến khởi hành 20/7, du khách của Công ty cổ phần du lịch Việt Nam sẽ thăm các danh thắng ở Thái Lan và tới sân Rajamangala (có sức chứa hơn 60.000 chỗ ngồi) cổ vũ cho đội tuyển Việt Nam. Giá tour khoảng 350 USD.

Hãng lữ hành Vietravel tại Hà Nội đang bận rộn với kế hoạch đưa cổ động viên sang Thái Lan cổ vũ đội nhà. Một tour du lịch đặc biệt đã được thiết kế với thời gian 3 ngày, giá vé 339-385 USD.

“Đến sáng nay chúng tôi đã nhận được hơn 300 khách đăng ký tour bóng đá, nhiều cổ động viên chưa có hộ chiếu cũng đến công ty nài nỉ du lịch Thái Lan”, bà Tuyết Mai, Trưởng phòng du lịch nước ngoài Vietravel Hà Nội cho biết.

Tuy nhiên, cũng giống như nhiều hãng lữ hành khác, Vietravel Hà Nội cũng chỉ đáp ứng hơn 100 khách. Vé xem bóng đá luôn sẵn sàng, nhưng vé máy bay đến Bangkok quá khan hiếm.

“Các tuyến bay sang Bangkok ngày 20-21/7 đã không còn chỗ trống. Khách đi lẻ và một số các công ty du lịch đã đặt khá sớm. Tuy nhiên hãng vẫn chưa quyết định tăng chuyến”, ông Lương Hoài Nam, Giám đốc Pacific Airlines cho biết.

Quốc Hoài, phóng viên một tờ báo ở Hà Nội cho hay, anh cùng một số bạn sẽ đi Thái cổ vũ cho tuyển VN vào ngày 20 tới. “Chúng tôi muốn có mặt tại sân Thái để cổ vũ cho đội tuyển. May mắn, chúng tôi đã đặt vé sớm. Rất nhiều người chậm chân đã phải bỏ lỡ trận cầu mà tôi tin sẽ là lịch sử này”, anh Hoài vui vẻ nói.

Những cú điện thoại đặt tour lúc nửa đêm

Không chỉ chen chân đến các hãng lữ hành mong có một tấm vé đi Thái Lan, theo đại diện của Fiditour (TP HCM) từ hôm qua, kể cả đêm khuya, khách liên tục gọi vào điện thoại của nhân viên, hướng dẫn viên công ty để hỏi thông tin. Và hầu hết các tour bổ sung đi Thái Lan của các đơn vị kinh doanh du lịch đều kín chỗ.

Khách đăng ký đi Thái Lan tăng vọt. Ảnh: V.Thảo

Saigontourist chào bán tour 3 ngày (20-22/7) với giá lên tới hơn 400 USD. Ngoài xem bóng đá, cổ động viên có thể tham quan các danh thắng ở thủ đô Bangkok. Hiện đã có khoảng 200 khách đặt tour.

Hãng lữ hành Viettravel cũng đã chuẩn bị vật dụng “đặc biệt”, như băng rôn, cờ phướn, áo cổ động… để du khách. Tour được thiết kế với giá 329 USD mỗi người trong 3 ngày 2 đêm. Ngoài xem bóng đá, người hâm mộ sẽ được “tranh thủ” tham quan một số địa danh nổi tiếng của vương quốc hoa lan này. Vietravel đã có 400 khách đặt tour.

Hãng lữ hành TST cũng tung ra chương trình “Thái Lan – AFC Asian Cup 2007” trong 3 ngày 2 đêm, với giá trọn gói là 375 USD mỗi người, gồm vé xem đá bóng, phí bảo hiểm du lịch suốt tuyến, tham quan… “Không ít fan đặt cả vé cho người thân đi tham quan Bangkok, trong thời gian mình xem bóng đá. Sáng nay, đã có hơn 50 người đặt tour”, một nhân viên phòng tiếp thị của TST, cho biết.

Một số đơn vị không kịp tổ chức chương trình riêng, đành điều chỉnh tour truyền thống, ghép khách đi xem bóng đá vào chương trình tham quan, du lịch đơn thuần.

Coi Chừng Nghiện… Khiêu Dâm

Nhiều người được chẩn đoán bị nghiện khiêu dâm sau khi đọc sách báo hay xem phim về đề tài này, và họ sẽ tìm cách giải tỏa “bức xúc” ngay lập tức tương tự như các con nghiện ma túy đang thiếu “hàng”…

Một nhóm các chuyên gia đã trình bày trước một tiểu ban của Thượng viện Mỹ rằng có một sản phẩm nguy hiểm mà hàng triệu người Mỹ đang tiêu thụ là sự nghiện ngập phim ảnh và các ấn phẩm khiêu dâm. Tác hại của loại sản phẩm này đối với não có thể so sánh với… cocaine. Một nhà tâm lý học còn khẳng định rằng “việc phơi nhiễm lâu ngày với phim ảnh và sách báo khiêu dâm sẽ kích thích thói quen ưa ngắm nhìn bộ phận sinh dục khác giới, thực hành thông dâm và ác dâm, cũng như lạm dụng tình dục…”.

Rối loạn hành vi
Ước tính hiện có khoảng 420 triệu trang web loại này dành cho người lớn với hàng chữ cảnh báo đầu trang “Cấm trẻ em dưới 18 tuổi!” và hàng chục ngàn tạp chí, sách báo cùng loại. Tuy nhiên, không chỉ có người trưởng thành mà trẻ em cũng rất dễ dàng tiếp cận và “việc thâm nhập rất khó tránh khỏi mỗi khi lên mạng” – chuyên gia liệu pháp tình dục Louanne Cole Weston khẳng định. “Không nghi ngờ gì khi các đối tượng có thói quen này gặp rắc rối trong quan hệ giới tính, mất ngủ, không hoàn thành nhiệm vụ, hờ hững với người yêu… Hậu quả này xuất phát từ triệu chứng “rối loạn hành vi liên quan đến nghiện hình ảnh khiêu dâm” (behavior disorder involving porn addiction)…”.

Nghiện hay tự ép buộc?
Rất khó mô tả sự khác nhau giữa hành vi tự ép buộc hay tình trạng nghiện khiêu dâm. Theo TS Erick Janssen, một nhà nghiên cứu tâm lý hành vi ở Viện Kinsey, việc xác định triệu chứng nghiện này chủ yếu dựa trên mức độ thường xuyên của thói quen ngắm nhìn hình ảnh khiêu dâm hay xem phim sex, “vì khi nói về triệu chứng nghiện khiêu dâm, rất khó mô tả chính xác hình vi để xác định bệnh, nên việc chữa trị như chứng nghiện có thể không mang lại hiệu quả” – ông nói.

Nhiều người tự chẩn đoán mình là người nghiện khiêu dâm sau khi đọc sách báo hay xem phim về đề tài này, chủ yếu là sự rạo rực, thiếu vắng trong và sau khi xem. Chính điều này dễ đưa họ đến việc tìm cách giải tỏa “bức xúc” như tự thỏa mãn nhu cầu (thủ dâm), thông dâm hay lạm dụng tình dục… Tuy nhiên, lĩnh vực tâm thần học lại không có các tiêu chuẩn cho việc chẩn đoán chứng nghiện hình ảnh khiêu dâm. TS Mary Anne Layden, một nhà tâm lý học hành vi ở ĐH Pennsylvania, cho biết có một tiêu chuẩn cũng từng được sử dụng để chẩn đoán vấn đề này như một trò chơi bệnh lý, tương tự việc lạm dụng chất kích thích. Hầu hết các chuyên gia về liệu pháp tình dục từng chữa trị chứng nghiện khiêu dâm đều coi các đối tượng này như những thành phần nghiện khác.

Một trong những điểm chính của chứng nghiện này là sự phát triển mang tính chịu đựng hay tự ép buộc với chất gây nghiện (hình ảnh khiêu dâm). Tương tự như cách con nghiện ma túy cần gia tăng liều cao để có được cảm giác mạnh hơn, đối tượng nghiện hình ảnh khiêu dâm cũng có nhu cầu được xem những hình ảnh “hot” hơn, cốt chỉ để có được mức độ kích thích cao hơn so với cảm giác họ đã có lần đầu…

Suu tam

Source: quangcaoepphe.blogspot.com

Love Story

Welcome to read a love story that is

Love Story

Where do I begin
To tell the story of how great a love can be
The sweet love story that in older than the sea
The simple truth about the love she brings to me
Where do I start

<!–[if !vml]–><!–[endif]–>

With her first hello
She gave a meaning to this empty world of mine
There never be another love, another time
She came into my life and made the living fine
She fills my heart

<!–[if !vml]–><!–[endif]–>

She fills my heart with very special things
With angel songs, with wild imaginings
She fills my soul with so much love
That anywhere I go, I’m never lonely
With her along who could be lonely
I reach for her hand, it’s always there

<!–[if !vml]–><!–[endif]–>


How long does it last
Can love be measured by the hours in a day
I have no answers now but this much I can say
I know I’ll need her till the stars all burn away
And she’ll be there


Câu chuyện tinh`


Where do I begin
To tell the story of how great a love can be…

Part 1.

Kể rằng nàng đẹp, và vô cùng thông minh. Nàng yêu Mozart và Bach, yêu nhóm Beatles, và tôi nữa. Một hôm nàng bỏ hẳn tôi vào cùng một rọ với tất cả mấy người ấy và âm nhạc của họ, tôi hỏi nàng xếp bọn tôi theo thứ tự nào. Nàng nhoẻn miệng cười và bảo “Theo thứ tự chữ cái”. Lúc đó, tôi cũng cười theo. Giờ đây, tôi tự hỏi trên bảng danh sách những người nàng yêu, nàng ghi tên tôi theo tên riêng – tức là đứng sau Mozart – hay theo họ của tôi, tức là cho phép tôi được len lỏi vào giữa Bach và nhóm Beatles. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không phải là người đứng đầu. Nói ra thì có vẻ ngớ ngẩn, song tôi không thể chịu được ý nghĩ ấy, vì tôi đã lớn lên với ý nghĩ là ở đâu tôi cũng phải đứng đầu. Ở một số dòng họ có những truyền thống như thế.

Đầu năm học cuối cùng, tôi thường đến đọc sách tại thư viện trường nữ sinh Radcliffe Không phải chỉ vì cảnh vật ở đấy đáng ngắm, dù rằng phải thú thật nó không làm tôi thờ ơ mà ngược lại, còn vì đó là một nơi yên tĩnh, không ai biết đến tôi, và các sách tra cứu lại ít bị mượn. Mai đã là ngày thi sử và tôi vẫn chưa giở trang nào trong số các cuốn sách cần đọc – một bệnh dịch tràn lan ở trường đại học Harvard. Tôi mới đi kiếm tại thư viện Radcliffe một trong những cuốn sách thông thái ấy để nó giúp tôi thoát nạn ngày hôm sau. Ở quầy thủ thư có hai cô gái. Một cô trông như một cái cây xanh tươi được tưới tắm chu đáo, dễ hình dung ra với cái vợt tennis cặp bên nách, còn cô kia là một con mèo đeo kính. Tôi chọn con mèo con bốn mắt.

Chỗ bạn có cuốn “Sự suy tàn của thời kỳ Trung cổ” không?

Cô nàng ngẩng đầu lên nhìn tôi:

Trường anh không có thư viện à?

Cô bạn ơi, sinh viên trường Harvard có quyền đến đọc sách ở thư viện Harvard cơ mà.

Tôi không nói đến quyền, anh sinh viên Dự bị ạ. Tôi nói đến đạo lý con người. Trường các anh có năm triệu cuốn sách, còn ở đây chúng tôi vỏn vẹn chỉ có vài ba nghìn.

May cho tôi chưa, cô nàng thuộc loại đáo để! Loại con gái nghĩ rằng số nữ sinh viên trường Radcliffe chỉ bằng một phần năm số nam sinh viên trường Harvard cho nên họ thông minh gấp năm lần. Nói chung, đó là loại thiếu nữ mà tôi thích xắt ra thành mảnh nhỏ, nhưng trong lúc này tôi cần đến cuốn sách khốn kiếp kia quá đi mất.

Này cô bạn, tôi cần đến cuốn sách khốn kiếp ấy lắm.

Yêu cầu không được nói năng lỗ mãng ở đây, anh Dự bị ạ.

Cái gì mà cô bạn nghĩ tôi đã theo lớp Dự bị.

Cô gái bỏ cặp kính xuống rồi mới trả lời:

Anh trông có vẻ giàu có và ngốc.

Nhầm rồi – tôi bác lại – sự thật là tôi nghèo và học giỏi.

Ồ, không phải thế đâu, anh Dự bị ạ, tôi mới là học trò nghèo và giỏi.

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt tôi với đôi mắt nâu. Tôi có thể có vẻ giàu có, đúng thế, nhưng tôi không chịu để cho một con mèo con Radcliffe coi thường tôi, dù cho con mèo đó có đôi mắt đẹp đi nữa.

Cô giỏi cái gì? – Tôi vặn hỏi.

Giỏi vì tôi sẽ không nhận lời đi uống cà phê với anh.

Nào tôi đã mời đâu.

Ấy đấy, anh đã thấy anh ngốc chưa?

Tôi xin giải thích với các bạn tại sao tôi lại mời nàng đi uống cà phê. Nhờ khôn ngoan biết đầu hàng vào giây phút quyết định – nghĩa là bỗng nhiên làm ra vẻ muốn mời – tôi đã mượn được cuốn sách mình cần. Vì nàng không thể bỏ đi trước giờ đóng cửa thư viện nên tôi có đủ thời giờ nhồi nhét vào óc một số câu tủ về thời kỳ ảnh hưởng suy tàn của giới giáo sĩ nhường chỗ cho ảnh hưởng của chính quyền vào cuối thế kỷ mười một. Trong cuộc thi tôi được A trừ, đúng số điểm tôi thầm cho đôi chân của Jenny khi nàng từ sau quầy thủ thư bước ra. Tôi không thể nói là tôi cũng tặng ngần ấy điểm cho cách ăn mặc của nàng, nó hơi quá lôi thôi so với sở thích của tôi. Tôi đặc biệt không ưa cái túi kiểu túi của người da đỏ mà nàng dùng làm ví. May mà tôi không nói ra, vì sau đó tôi phát hiện chính nàng đã tự nghĩ kiểu và may lấy.

Hai chúng tôi đến cửa hàng Mitgie cách đó vài bước. Tôi gọi hai tách cà phê và một chiếc bánh kem chocolate cho nàng.

Tôi tên là Jennifer Cavilleri, gốc Ý.

Tôi cũng đoán vậy.

Tôi ở khoa nhạc – nàng nói tiếp.

Còn tôi là Oliver

Tên riêng hay họ? – Nàng hỏi.

Tên riêng – Rồi tôi thú nhận tên gần đầy đủ của tôi (nghĩa là gần như đầy đủ) là Oliver Barrett.

Thế à? – Nàng thốt lên – Viết như nữ thi sĩ Barrett ấy à?

Đúng – Tôi đáp – Nhưng không có họ hàng gì.

Trong giây phút im lặng tiếp theo tôi thầm cảm ơn thánh thần là nàng đã không đặt câu hỏi khó chịu quen thuộc: “Viết như hội trường Barrett ấy à?”. Bởi vì làm con cháu của kẻ đã cho xây hội trường Barrett là một nỗi nhục nhằn đeo đẳng của đời tôi. Đó là tòa nhà to lớn nhất và gớm ghiếc nhất ở trường Harvard, một kiến trúc khổng lồ dựng lên để suy tôn tiền bạc, tính hợm hĩnh và sự tôn sùng quá đáng trường Harvard của dòng họ nhà tôi.

Nàng vẫn im lặng. Lẽ nào chúng tôi đã không còn gì để nói với nhau? Hay tôi đã làm nàng chưng hửng khi bảo rằng tôi không phải là một người bà con của nữ thi sĩ Barrett? Nàng vẫn ngồi đấy, hơi mỉm cười với tôi một chút, nhưng chỉ có thế thôi. Để khỏi ngồi ngây ra như phỗng, tôi giơ mấy quyển vở ghi bài của nàng. Nét chữ của nàng thật kỳ cục, những chữ nhỏ và nhọn, hoàn toàn không có chữ hoa. Và nàng đang theo một số lớp khá chúa: văn học so sánh 103, nhạc lý 150, nhạc lý 201…

Nhạc lý 201? Có phải là lớp cuối khóa không?

Nàng gật đầu, không dấu được vẻ hãnh diện:

– Giáo trình âm nhạc đa âm của thời kỳ Phục hưng.

Đa âm là cái gì?

Không dính dáng gì đến xác thịt đâu, anh Dự bị ạ.

Mãi thế này, thực không thể chịu đựng được! Nàng không đọc từ Crimdon sao? Nàng không biết tôi là ai sao?

Cô bạn ơi, cô bạn không biết tôi là ai à?

Biết chứ – nàng trả lời với vẻ khinh miệt – Anh là kẻ có cái hội trường Barrett chứ gì?
Đúng nàng không biết tôi là ai rồi.

Hội trường Barrett không phải là của tôi – tôi chống chế. Chẳng qua là bố của ông nội tôi đã tặng nó cho trường Harvard.

Để cho cháu nội của con trai cụ cầm chắc một chỗ ở đấy phải không?

Thật quá lắm.

Jenny này, nếu cô tin chắc tôi là một thằng mẻng như thế rồi, việc quái gì tôi phải đóng kịch để tôi mời cô đi cà phê?

Nàng nhìn thẳng vào mặt tôi, nhoẻn cười.

Nghệ thuật giành thắng lợi, đó còn là phải biết chịu thua một cách thoải mái. Không nghịch lý đâu. Và cái giỏi riêng của trường Harvard là nó có thể biến bất kỳ thất bại nào thành chiến thắng.

“Không may hả Barrett? Kể ra các cậu đã chơi một trận cũng ra trò đấy chứ?”
“Mình rất mừng là các cậu đã thắng. Mình muốn nói là các cậu đang quá cần một trận thắng”.

Tất nhiên, thắng lợi tuyệt đối thì tốt hơn. Tôi muốn nói nếu có thể, làm bàn vào phút cuối cùng tôi vẫn chưa hết hy vọng cuối cùng sẽ chinh phục được cô gái học gạo này của trường Radcliffe.

Cô em học gạo này, tối thứ sáu này là trận đấu khúc côn cầu trên băng với đội Dacmao đấy.

Thì sao?

Tôi muốn cô em đến xem.

Với niềm tôn trọng thường có của trường Radcliffe đối với thể thao, nàng trả lời: – Tại sao tôi phải làm khổ mình bằng cách đến xem một trận hốc cây mèng cơ chứ?

Vì tôi chơi trong trận ấy – tôi trả lời với giọng hờ hững.

Im lặng một vài phút. Tôi tưởng như nghe thấy cả tiếng tuyết rơi.

Chơi cho bên nào? – Nàng hỏi.

(Còn tiếp)