Chien luoc cua nha quan ly the nao de co hieu qua

ĐỊNH HƯỚNG TẬP TRUNG

TƯƠNG LAI CỦA CTY CÁC BẠN PHỤ THUỘC VÀO ĐIỀU NÀY

Câu hỏi “một nhà quản trị là người thế nào?”

GIỚI THIỆU

Mặt trời là một nguồn năng lượng khổng lồ. Mỗi một giờ, mặt trời đổ xuống trái đất này hàng tỷ tỷ kilowatt năng lượng. Với một cái nón và một vài vật dụng che chắn, bạn có thể tắm trong nắng mặt trời nhiều giờ liền mà không hề phải e ngại bệnh tật.

Tia laser chỉ là nguồn năng lượng nhỏ bé, chỉ tiêu thụ có vài watt năng lượng nhưng với sự tập trung có định hướng, tia laser có thể xuyên thủng một hạt kim cương hay đốt bỏ một mầm mống ung thư trong cơ thể con người.

Khi bạn định hướng tương lai cho một công ty, bạn cũng đang tạo thành một tác động tương tự như tia laser. Bạn đang tạo thành một khả năng đầy sức mạnh để chi phối một thị trường. Đó là khả năng của sự định hướng.

Khi một công ty mất đi khả năng định hướng tập trung, nó đánh mấ đi sức mạnh đáng giá này. Công ty đó trở thành một mặt trời đang chia nhỏ toàn bộ năng lượng của nó ra cho quá nhiều sản phẩm và thị trường khác nhau.

Trong vài thập niên gần đây, vô số sản phẩm và dịch vụ được tung ra trên các thị trường. Sự phát triển nhanh chóng của kỹ thuật và khả năng sản xuất đã đem lại cho người tiêu dùng hàng đống các loại sản phẩm và tất cả gần như luôn sẵn sàng ở khắp mọi nơi. Và để đối phó với việc này, các công ty đã mở rộng các giòng sản phẩm của mình đến hết mức có thể.

Nhưng các công ty không thể cứ mở rộng mãi các giòng sản phẩm của mình được. Họ đã đạt đến chỗ không thể không nghĩ lại. Họ lúng túng trước việc phải quản lý một bộ sưu tập các sản phẩm và dịch vụ quá to lớn và phức tạp, hiệu lực mất dần cùng lúc với những lợi thế cạnh tranh.

Các công ty trở thành những ông mặt trời khổng lồ và sức nóng của những mặt trời này cũng giảm thiểu tương ứng với sự bành trướng của chúng. Trong số những mặt trời đó có cả những tên tuổi như General Motors, IBM, Sears, Roebuck…

Mặt trời không thể định hướng tập trung cho nguồn năng lượng của nó nhưng các công ty thì hoàn toàn có thể! Và đây chính là thông điệp của cuốn sách này. Đã đến lúc để phát triển sức mạnh thật của một công ty bằng cách thu hẹp và tập trung sự định hướng lại.

May mắn thay, một số tổng giám đốc điều hành đã nhận được thông điệp này và ngay cả đến người khổng lồ General Electric cũng đã phải ngừng việc mở rộng của mình lại. Họ đã phải bán đi một số công cuộc kinh doanh chính của mình như máy tính, thiết bị truyền hình, v.v…

Những gì bạn đang nhìn thấy chỉ là những phản ứng buộc phải có trước sự mở rộng quá đà. Thay vì tiếp tục mở rộng, các công ty đang đi theo hướng ngược lại. Họ quay trở lại với những gì là căn bản của mình. Họ đã học được bài học của tia laser – định hướng tập trung như thế nào.

Và các bạn cũng không thể khác. Tương lai của công ty các bạn phụ thuộc vào điều này.

1- SỰ MẤT ĐỊNH HƯỚNG TẬP TRUNG CỦA CÁC CÔNG TY MỸ

Các công ty nói chung đều chịu chung một tác động như nhau. Phát triển.

Các công ty đều buộc phải tăng trưởng mãi lực và lợi nhuận hàng năm cho dù họ đang phải hoạt động trong những thị trường không còn có khả năng phát triển. Để đáp ứng cho yêu cầu bắt buộc này, các công ty cũng buộc phải mở rộng các cung ứng của mình. Thâm nhập vào các thị trường mới. Tiếp nhận thêm các công ty và sản phẩm khác nữa hay chấp nhận liên doanh.

Cho dù bạn có gọi quá trình mở rộng này là “mở rộng giòng sản phẩm,” “đa dạng hóa” hay “cộng lực” thì cũng chỉ là một quá trình, sự thúc ép phải lớn mạnh là nguyên nhân đã làm cho các công ty mất sự định hướng tập trung. Và đó cũng chính là lý do khiến cho các công ty như IBM với tổng doanh thu 63 tỷ USD / năm vẫn phải chịu lỗ 8 tỷ và General Motors với 133 tỷ vẫn phải chịu lỗ 23 tỷ.

Cho dù yêu cầu phải lớn mạnh lên là tất yếu nhưng việc theo đuổi sự lớn mạnh chỉ để được xem là lớn mạnh rõ ràng là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng. Và đương nhiên phải có những tổng giám đốc điều hành bị đưa lên giàn giáo để trả giá cho những sai lầm chiến lược do chính họ tạo nên này. Trong số này có những cái tên như: James Robinson ở American Express, John Sculley ở Apple, Barry Gibbons ở Burger King, Rod Canion ở Compaq, Robert Stempel ở General Motors, John Akers ở IBM… và còn nhiều nữa.

Không chỉ vì theo đuổi sự phát triển mà các công ty trở nên mất định hướng tập trung. Tự thân việc mất sự định hướng tập trung là một hiện tượng tự nhiên hình thành không dính gì đến các nỗ lực có định ý của một công ty.

Một công ty thành công thường khởi đầu với sự tập trung cao vào một vài sản phẩm hay thị trường nhưng qua thời gian họ mất đi sự tập trung này khi bắt đầu cung ứng quá nhiều các loại sản phẩm và dịch vụ khác nhau ở nhiều mức giá cho những thị trường đủ loại.

Bạn chắc có thể đang làm việc cho một công ty tương tự. Mọi việc phát triển thuận lợi trong thời gian đầu và những sản phẩm hay dịch vụ đầu tiên đã là những thắng lợi lớn. Công ty bắt đầu có nhứng dự kiến lớn lao cùng với giá cổ phiếu cứ vọt nhanh như hỏa tiễn. Nhưng thành công cũng cùng lúc mang lại những cơ hội mới và khả năng mở rộng ra nhiều hướng mới. Mọi người đều hưng phấn với ý nghĩ “rồi đây ta sẽ cai trị cả thế giới.”

Đó là một kịch bản đã từng xẩy ra với General Motors trong thập niên 60, với Sears trong thập niên 70, với IBM trong thập niên 80 và với Microsoft trong thập niên 90.

Sau một thời gian, mọi việc bắt đầu rối rắm. Điều tưởng chứng là một thế giới những cơ hội bỗng biến thành một vũ trụ nhứng vấn đề! Những mục tiêu không đạt. Mãi lực đứng chựng. Lợi nhuận tuột dốc và uy tín thất thường.

…..

(Sưu tầm)

Mong sự đóng góp của các bạn.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: