Buổi học định mệnh.

Cách đây vài năm, một cô giáo được phân công đến giúp đỡ các em học sinh tại một bệnh viện lớn trong thành phố. Công việc của cô là dạy kèm cho các em học sinh đang phải nằm viện ở đây để giúp các em không bị tụt lại quá xa so với chương trình học khi các em quay trở lại trường.
Một ngày nọ, cô giao nhận được yêu cầu đến thăm một cậu bé bệnh nhân tại đây. Trong điện thoại, người thầy của cậu bé cho biết tên, số phòng của cậu bé mà cô sắp sửa gặp và bài học hôm nay đang dạy ở lớp là về danh từ và trạng từ. Đến bên ngoài phòng của cậu bé, cô mới nhận ra căn phòng đó nằm trong khu dành cho bệnh nhân bị bỏng. Không ai báo trước cho cô biết cô sẽ phải đối diện với những gì bên kia cánh của căn phòng. Trước khi vào trong cô phải mặc áo choàng và mang mũ vô trùng của bệnh viện để tránh gây nhiễm trùng. Cô không được phép chạm vào người hoặc giường của cậu bé và chỉ có thể đứng gần để nói chuyện với cậu thông qua lớp mặt nạ che mặt.
Sau khi hoàn tất mọi khâu vệ sinh ban đầu và khoác vào những bộ trang phục quy định, cô hít một hơi thật sâu và bước vào phòng. Cậu bé bị bỏng rất nặng và rõ ràng là rất đau đớn. Cô cảm thây lúng túng và không biết phải nói gì, nhưng cô đã đi quá xa và không thể quay lưng lại để bước ra khỏi phòng. Sau cùng, cô cũng đã có thể mở lời, nhưng bằng những giọng lắp bắp: “Cô là giáo viên chuyên trách việc dạy học cho bệnh nhân của bệnh viện. Thầy giáo em cử cô đến đây để dạy em bào học về danh từ và trạng từ”.Sau buổi học, cô rất áy náy vì thấy buổi dạy của mình không được thành công.

Sáng hôm sau khi cô quay lại, một y tá thuộc khu dành cho bệnh nhân bỏng đã hỏi cô: ” Cô đã làm gì với cậu bé?”. Trong lúc cô đang cố gắng đưa ra một loạt những lời xin lôi, người y tá vội cắt ngang: “Cô không hiểu ý tôi. Chúng tôi đã rất lo lắng cho tình trạng của cậu bé, nhưng kể từ khi cô đến đây ngày hôm qua, thái độ của cậu bé đã thay dổi hoàn toàn. Cậu bé đã chịu hưởng ứng lại các biện pháp điều trị của bệnh viện … cứ như thể cậu ấy đã quyết định sống lại” hính cậu bé sau này giải thích rằng trước đó cậu đã từ bỏ mọi hy vọng và cảm thấy mình sắp chết cho đến khi cậu gặp cô. Viếc làm giản đơn của cô giáo khiến cho cậu bất chợt nhận thức về cuộc sống, và điều này đã làm mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Với gương mặt đẫm nhưng giọt nước mắt hạnh phúc, cậu bé trước đó bị phỏng rất nặng đến nỗi đã có ý định từ bỏ cuộc sống đã diễn đạt ý nghĩ của minh. “Chẳng ai cử một giáo viên chuyên trách đến dạy bài học về danh từ và trạng từ cho một thằng bé hấp hối, đúng không?”
(Sưu tầm)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: